Helo ae,
Hôm nay tôi lại muốn nói về một thứ mà ae cảm thấy rất khó hiểu, đạo triết trên mây, nhưng thực tế lại là khái niệm có tính thực chiến mạnh nhất tôi từng chạm vào.
Khỏi cần nói ae cũng biết nó là cái gì khi đọc tiêu đề rồi đúng không?
Vô ngã.
Hầu hết ae khi nghe "buông bỏ cái tôi" thì nghĩ ngay rằng đó là việc trở thành kẻ nhu nhược, sống hiền, ai nói gì cũng gật, một kiểu "thánh thiện" nào đó.
Nhưng tôi xin nói thẳng luôn, hiểu như vậy là sai. Vì nếu thực sự hiểu về vô ngã và biết áp dụng nó trong thực tế, thì sẽ ngược lại hoàn toàn.
Trước đây tôi đã viết nguyên một bài về chuyện hiểu sai về vô ngã rồi, bài đó là mấy cái bẫy "tu sai" kinh điển, cái tôi vi tế, ngũ ấm ma của những người tìm hiểu về Phật Pháp. Nếu ae chưa đọc bài đó thì có thể quay lại đọc sau.
Còn bài này, tôi không muốn nói theo kiểu triết học khó hiểu trên mây nữa. Tôi muốn nói về "vô ngã trong thực chiến", cách nó vận hành cụ thể ra sao trong những tình huống ae gặp hàng ngày.
Vì cuối cùng, nếu một kiến thức không áp dụng được vào đời sống, thì nó chỉ là triết lý để khoe cho oai thôi. Ae sẽ chả cần thứ đó.
Trước khi bắt đầu thì tôi xin giải thích lại một chút về khái niệm vô ngã cho những ae chưa biết.
Nói một cách dễ hiểu thì vô ngã là việc biết rằng mỗi người/mỗi cá thể không phải là một thực thể cố định mà là một tiến trình luôn biến đổi qua thời gian với vô số lát cắt. Tại một thời điểm nào đó trong đời sống, cái gọi là "tôi" chỉ là một phiên bản riêng của thời khắc đó và sẽ mất đi ngay khi thời khắc tiếp theo xảy đến. Cho nên, "cái tôi" cố định (ngã) là một thứ không tồn tại (vô).
Để làm rõ tính ứng dụng mạnh mẽ của khái niệm này thì tôi cũng sẽ đi từ cái mà nhiều ae "biết" nhất.
Trade.
Ae nào trade đủ lâu sẽ biết, cắt lỗ là kỹ năng khó nhất rồi đúng không?
Chẳng phải vì nó phức tạp, vì chỉ cần một phát bấm chuột là xong rồi. Nhưng nó khó vì mỗi lần cắt là một lần ae thừa nhận rằng "mình đã sai".
Mà cái tôi của chúng ta thì rất ghét phải sai. Nó sẽ thì thầm vào tai ae:
"Chờ tí, giá sẽ quay lại."
"Phân tích mình đúng mà, thị trường mới sai."
"Chỉ cần giữ thêm một chút nữa..."
Rồi ae ôm lệnh thua tới lúc cháy tài khoản.
Còn người biết vô ngã thì sao? Sai thì cắt luôn, nhẹ tênh, đi tiếp.
Không phải vì họ dũng cảm, mà vì không có cái "tôi" nào bị đe dọa bởi việc sai cả.
Lệnh thua bản chất của nó là lệnh thua, nó thuộc về thị trường, về xác suất, về timing. Không có gì liên quan đến "cái tôi" hết.
Trong trading, câu chuyện về cái tôi không chỉ là thua lỗ, mà còn có một cái nguy hiểm hơn là "chuỗi thắng liên tục."
Thắng vài cú liền thì cái tôi phình to: "tao giỏi, tao đúng, tao bất bại".
Rồi từ đó, mọi quyết định tiếp theo đều bị méo lệch bởi cái tôi đã căng phình. Tăng size, nới stop, quy tắc bỏ, sẵn sàng vào những lệnh mà hôm qua (khi còn khiêm cung) ae sẽ skip.
Trong trading, lúc thắng thực ra còn nguy hiểm hơn lúc thua, vì ae bắt đầu tin vào năng lực của mình ở một mức mà dữ liệu thực tế không cho phép.
Còn người vô ngã thì thắng xong cũng thấy bình thường. Không còn vì kìm nén giỏi, mà vì không có cái "tôi" nào đang đứng đó nhận huy chương "tao giỏi" nữa.
Nói cho đúng thì vô ngã trong trading không chỉ là triết lý suông, nó chính là một thứ tạo ra edge trong thực chiến.
Nó giúp ae cắt lỗ khi cần cắt, và giữ kỷ luật khi đang ngon, hai cái tâm lý thông thường nguy hiểm đang chống lại lợi thế thống kê của ae.
Ra ngoài đời sống, lợi thế mà vô ngã tạo ra cũng y chang vậy, chỉ khác hình thức.
Chẳng hạn:
1. Khi ae lướt mạng xã hội.
Ae thấy người ta khoe tiền, khoe xe, khoe du lịch Maldives, khoe thành tựu. Tự nhiên trong bụng ae thấy khó chịu, ghen tị. Cái đang đau ở đây không phải vì họ "đang có nhiều", mà vì cái tôi của ae đang tự động chạy thuật toán: "họ có, mình không có, vậy mình đã thua!"
Nhưng sự thật thì ae thua ai?
Thua cái hình ảnh họ dựng lên trên mạng à?
Bản thân cái hình ảnh đó cũng đã đi qua bộ lọc "cái tôi" của họ, được chọn góc đẹp nhất, giờ đẹp nhất, khoảnh khắc đẹp nhất trong 24 tiếng trong một ngày?
Nếu nói theo ngôn ngữ sóng nước, thì đây là chuyện một xoáy nước (cấu trúc tạm thời) đang ghen tị với hình dạng của một xoáy nước khác. Trong khi cả hai đều đang xoay. Nước đi qua đó mà không bao giờ ở lại. Không có giọt nước nào thuộc về xoáy nào cả.
Cái ý quan trọng ở đây mà ae nên nhận ra là chỗ: người khoe cũng đang bám cái tôi. Vì họ cần người khác nhìn thấy để xác nhận "tôi thành công".
Người ghen tị cũng bám cái tôi, cần so sánh để khẳng định "vị trí trong bảng xếp hạng".
Cả hai phía đều đang "nuôi cái tôi" của mình bằng sự chú ý của người khác. Và cả hai đều khổ, chỉ là khổ theo kiểu khác nhau.
Còn người vô ngã khi nhìn thấy cái này thì sao?
Thấy thì thấy, không kích hoạt so sánh gì cả. Chẳng còn phải cố kìm, mà vì cái cơ chế so sánh không có nền để chạy. Giống như sóng wifi bay qua một cái điện thoại đã tắt, sóng vẫn ở đó, nhưng không có gì bắt, không có gì phản ứng.
2. Khi ae bị chê, bị chửi.
Người còn bám cái tôi nhận mọi lời chê thẳng vào "tôi", nên đau, nên phản ứng, nên phải đáp trả để bảo vệ thành trì “tao giỏi”. Mà càng đáp trả thì càng lún sâu, càng lún sâu thì càng phải đáp trả tiếp. Một vòng lặp không lối thoát.
Người vô ngã nghe xong tự hỏi một câu đơn giản: "cái chê đó có lý không?"
Có lý thì sửa. Không có lý thì bỏ qua. Không kích hoạt phản ứng tự vệ, vì không có thành trì nào cần bảo vệ.
Đây cũng không phải chuyện "bản lĩnh" hay "tâm lý vững".
Nó là kết quả tự nhiên của việc ae biết rằng ae chỉ là một tiến trình với vô số lát cắt, nên cái đang bị chê không phải là ae hiện tại.
Nó chỉ là một version quá khứ của ae, trong đầu người đó, đã bị méo qua nhận thức của họ, qua cảm xúc của họ hôm đó, qua cả cái chuyện họ vừa cãi nhau với vợ buổi sáng.
Và version đó không còn là ae nữa, nó đã mất đi ngay khi nó vừa xuất hiện rồi.
3. Khi ae sai trong công việc.
Cái tôi lớn thì sai mà không thừa nhận được, vì thừa nhận sai = phá hủy hình ảnh "tôi đang là người giỏi nhất". Nên ae sẽ bao biện, đổ lỗi, hợp lý hóa lý do, chỉ tay sang người khác, sang điều kiện, sang "hoàn cảnh".
Người vô ngã sai thì nhận, sửa, đi tiếp. Vì không có "tôi" nào bị đe dọa, nên không tốn năng lượng xây hàng rào. Mà năng lượng không tốn cho hàng rào thì sẽ dồn vào việc sửa cái sai, hiệu quả gấp trăm lần.
Tôi để ý trong code cũng vậy. Thằng dev giỏi nhất tui từng làm việc cùng (thằng AI) có một đặc điểm: khi code bị bug, nó không bao giờ nói "chắc do máy ae" hay "ae chạy sai environment".
Nó nhìn vào code của nó. Nếu thật sự lỗi ở đó, nó nhận luôn "xin lỗi, tôi sai" trong 2 giây rồi fix.
Không có 2 giây đó, thì 1 triệu token của ae sẽ bay.
4. Trong quan hệ tình cảm.
Người bám cái tôi yêu kiểu chiếm hữu: "người này là của tôi".
Khi người họ yêu thay đổi (và chắc chắn là họ sẽ thay đổi, vì họ cũng là một tiến trình) thì bản thân thấy rất đau.
Nhưng cái đau đó không hẳn là đau vì tình yêu. Nó là đau vì cái tôi đang mất quyền kiểm soát một thứ nó đã tưởng là "của mình".
Người vô ngã yêu mà không cần người kia phải giữ nguyên hình dạng cho mình. Vì hiểu rằng họ cũng là một tiến trình đang biến đổi.
Tình yêu kiểu này ít khổ hơn, bền hơn, và nghịch lý là nó lại giữ người ta lại với nhau lâu hơn.
Vì không ai muốn ở lại với một người đang bóp nghẹt mình dưới danh nghĩa "vì tôi quá yêu".
5. Khi cho đi.
Người bám cái tôi cho mà tính toán, để mà đợi nhận lại, cho mà cần người ta biết ơn, cần post Facebook để người ta thấy "tôi là người tốt".
Người vô ngã cho xong quên luôn.
Chẳng phải vì cố quên, mà vì không có cái "tôi" nào đứng đó đợi phần thưởng trả lại.
Cho trong trạng thái đó thực ra lại là cách "cho đúng". Đúng người, đúng việc, đúng lúc, vì không bị méo bởi cái bộ lọc "cho thế này có được tiếng tốt không?".
Và điều quan trọng hơn, vì thế giới là các tiến trình liên kết, nên người cho (dù chẳng mong nhận lại), vẫn sẽ "bị" nhận lại dưới một hình thức gì đó khác.
Đến đây thì ae đã thấy pattern edge của vô ngã chưa?
Trong mọi tình huống trên, cái tôi đều tạo ra "một thành trì cần bảo vệ". Và mỗi thành trì đó đều tốn năng lượng.
Năng lượng để xây hàng rào, để tuần tra, để đáp trả khi có kẻ tấn công. Mà "kẻ tấn công" thì đầy rẫy ngoài đời: một lệnh thua, một comment khó chịu, một người thành công hơn mình, một lúc ae nhận ra mình đã sai…
Vậy nên, người vô ngã sẽ không xây thành trì nữa. Tất cả năng lượng (vốn đang bị đổ vào việc bảo vệ một thứ thực ra không tồn tại) được giải phóng hoàn toàn.
Đây là chỗ tôi nghĩ đáng để viết (và đáng để ae đọc) bài này.
Vô ngã sẽ không làm ae ít khổ theo kiểu "trở thành bậc thánh không còn cảm xúc".
Mà nó làm ae ít tốn năng lượng hơn vào việc bảo vệ một thứ vốn dĩ không cần bảo vệ.
Năng lượng đó ae dùng được vào việc khác, vào trade, vào phân tích, vào code, vào yêu, vào xây cái gì đó thật sự đáng giá.
Đó chính là edge thực sự mà vô ngã tạo ra trong đời thực!
Giống như một ông chạy marathon không mang theo áo giáp sẽ luôn chạy nhanh hơn, xa hơn, và ít mệt hơn một ông mang giáp.
Không phải vì giáp không có tác dụng bảo vệ.
Mà vì trên đường chạy marathon, không có ai muốn đánh chúng ta cả. Nên mang thêm giáp vào, chỉ nặng và kéo chúng ta lại mà thôi.
Comments
Post a Comment