Hêloo ae,
Mấy hôm trước có ae gửi tôi nhờ nghe qua một bộ sách nói về tâm linh, giác ngộ, rồi cho ý kiến.
Tôi nghe được một đoạn, ông thầy giọng rất chắc, giảng chuyện vũ trụ sinh ra từ một cái nguồn tuyệt đối, rồi cái nguồn đó phun ra năng lượng, năng lượng đẻ ra ý thức, ý thức mới đẻ ra vật chất.
Tôi đang định ngồi xét lại với mấy cuốn triết/kinh sách tôi từng đọc xem chỗ nào hợp lý chỗ nào sai. Nhưng chưa kịp làm thì có một câu ngay ở lời nói đầu chặn tôi lại. Đại ý là: "đừng phân tích tác giả, đừng khen chê đúng sai, hãy buông bỏ mà mở lòng đón nhận. Còn ngồi cân đo xem cái này có thật không, tức là còn kẹt trong bản ngã."
Nghe xong câu đó là tôi đóng máy luôn.
Không phải vì "tôi còn kẹt trong bản ngã" (thực ra tôi vẫn còn kẹt).
Cũng không phải vì nội dung phía sau đúng hay sai (tôi còn chưa nghe tới).
Mà vì bản thân cái câu đó, tự nó, đã là câu trả lời cho mọi nội dung rồi.
Để tôi kể ae nghe một chuyện rất đời thường thì ae sẽ hiểu tại sao lại như vậy.
Bây giờ tưởng tượng ae đang đi mua vàng.
Nếu tiệm vàng cố bán cho ae một miếng vàng giả, thì nhìn bằng mắt thường nó sẽ y hệt vàng thật. Cầm lên cũng sẽ nặng, trên mặt có khi còn dập một cái dấu "9999" sắc nét, đẹp hơn cả cái dấu trên miếng vàng thật trong tủ nhà ae.
Bởi miếng giả sinh ra với đúng một mục đích: trông cho giống thật.
Cho nên câu hỏi đúng để ae mua được vàng chuẩn không phải là "anh ơi, cục này thật hay giả?", câu đó mà dùng con mắt thì ae trả lời không nổi.
Câu hỏi đúng phải là: "cái này có chịu được thử không, và anh có cho tôi thử không?"
Ngày xưa, tiệm vàng tử tế thường có một hòn đá thử với một lọ axit. Vàng thật thì không sợ axit nên ae chỉ cần cạ miếng vàng lên đá, nhỏ một giọt vào, vàng thật trơ ra, đồ giả đổi màu liền.
Cái test đó rẻ, nhanh, và chẳng quan tâm con dấu 9999 trên mặt đẹp tới đâu.
Người bán vàng thật chẳng bao giờ cản ae thử. Ổng còn chủ động đưa axit cho ae luôn.
Chỉ người bán "cục chì mạ vàng" mới gạt tay ae ra, kèm một câu nghe rất thuận tai: "Thôi đừng thử, tin anh đi."
Và cái câu chặn tôi ở đầu bộ sách kia (đừng phân tích, mở lòng đón nhận, còn nghi ngờ là còn kẹt bản ngã) chính là cái gạt tay đó.
Nó vô hiệu hoá hòn đá thử vàng trước khi ae kịp rút ra,
mà nó còn khéo ở chỗ biến việc "tự kiểm chứng" thành một "lỗi đạo đức": ae đòi thử là ae "chưa đủ tịnh", "còn thấp tầng", "chưa buông được bản ngã".
Tới nước đó thì cái mác không chỉ đẹp nữa, nó còn cấm ae sờ vào.
Mà một thứ phải cấm ae sờ vào mới giữ được uy tín, thì chẳng cần lấy đá ra cạ tôi cũng đoán được bên trong là gì.
Đức Phật thì bảo:
"Hỡi các đệ tử, hãy tự thắp đuốc lên mà đi."
Còn ông thầy kia thì bảo:
"Đừng đánh giá tôi, hãy mở lòng đón nhận."
Hai câu đó, tự chúng đã nói cho ae biết ai đang bán vàng thật còn ai đang bán cục chì.
Mà thôi, tôi cứ giả sử ông thầy kia để ae thử thoải mái đi. Thì ae có thể thử kiểu gì?
Đơn giản lắm, cứ tháo cái mác 9999 ra, xem cục kim loại còn ok không.
Bóc hết mấy danh hiệu uy tín khỏi lời dạy rồi nhìn vào cái lõi còn lại.
Bóc tiếp "Phật", "giác ngộ", "nghiệp", "năng lượng vũ trụ" khỏi ông thầy tâm linh. Để xem cái lõi còn lại có tự nó đứng được không?
Nếu nó cần "mác Phật" mới có uy, thì cái mác đó đang gánh, chứ không phải cái nội dung bên trong.
Hệ thống thật dám nói trước nó có thể sai ở đâu. Một thứ đáng tin, đáng nghe là thứ dám tự để ngỏ ra "trong trường hợp nào thì tôi có thể sai".
Tức là vàng thật sẽ để ae nhỏ axit thoải mái vì nó biết nó trơ.
Và ae cũng đừng tưởng đây là chuyện riêng của mấy ông thầy tâm linh.
Cái gạt tay đó chạy y hệt với các thầy trong cái xới tôi với ae sống mỗi ngày: Trading.
Tôi từng gọi nó là giáo phái tài chính.
Có giáo chủ PnL đẹp, ăn nói mạnh mồm, trình diễn giỏi.
Có tín đồ tung hô, bảo vệ, bất chấp phản biện.
Có buồng tiếng vọng, ai nghi là bị block.
Có nghi lễ chụp lệnh lãi, livestream chia sẻ với khẩu hiệu "phải có niềm tin".
Giờ chúng ta thử đem cục đá ra cạ xem.
-Có cho thử tới nơi không?
hay thua thì đổ do thị trường, do tâm lý ae chưa vững, do ae "chưa đủ tin hệ thống"?
=> Nghe y chang "ae thua vì còn kẹt bản ngã"?
-Bóc cái dấu ra còn gì? Bỏ mấy ảnh chụp PnL +900%, câu khẳng định "đã trải qua mọi chu kỳ" đi.
=>Bóc ra thì có phải chỉ là 1 trên 100 account, 99 cái cháy không đăng?
-Nhỏ thử một giọt axit vào: Thầy có cho xem cả chuỗi backtest với drawdown và thông số kiểm chứng ko? hay chỉ khoe mấy lệnh xanh?
Hồi mới vào nghề tôi cũng từng lóa mắt vì mấy cái biểu đồ tài khoản dựng đứng, PnL cả triệu$, suýt móc ví mua khoá học.
May là quen tật "cạ đá" trước khi tin, nên mới thoát được. Hehe.
Từ câu chuyện trên, ae có thể thấy rằng: cả mấy ông thầy bán năng lượng vũ trụ tâm linh, lẫn ông thầy bán tín hiệu, cuối cùng, đều bán cho ae cùng một thứ:
"Cái dấu 9999 đẹp mã, chứ không phải cục vàng."
Và cả hai ông đều sẽ đẩy tay ae khỏi hòn đá bằng đúng một câu, chỉ khác lớp áo, bên tâm linh "nghi là còn kẹt bản ngã", bên trading "nghi là chưa đủ niềm tin".
Tôi viết bài này không phải để sân si với mấy ông thầy kia, hay xúi ae đi nghi ngờ tất cả mọi thứ.
Suốt ngày hoài nghi tất cả thì chỉ có mệt rã người. Và thật ra thì cũng là một kiểu "lười tư duy" khác: lười tự mình kiểm chứng nên nghi hết cho khoẻ, y như tin kiểu "tin đại cho khoẻ."
Cái tôi muốn khi biên bài này là để nhắc ae luôn thủ sẵn hòn đá trong túi, và biết lúc nào nên rút ra cạ.
Mà những lúc đó dễ nhận ra lắm.
Vì vàng thật không bao giờ sợ bị thử. Chỉ cục chì mới sợ.
Cho nên lần tới, nếu ai đó bảo ae "đừng thử, cứ tin", thì dù là một ông thầy uy tín trên bục, một cái khoá học đang nổi đình đám, hay chính cái giọng nói trong đầu ae đang muốn "tin cho nhẹ đầu".
Thì ngay khoảnh khắc đó, ae biết phải làm gì rồi đấy.
Rút đá ra.
Comments
Post a Comment