Hê lô ae,
Hôm nay tôi lại xin phép ae viết tiếp một bài về đạo Phật. Với mục đích truyền đạo, thu nạp tín đồ, thành lập giáo phái riêng.
Hehe.
Đùa thôi.
Bài này là để tiếp nối dòng suy nghĩ tôi về việc "ứng dụng Đạo vào đời sống." Vì cứ mỗi lần nghe đến chữ "Đạo", phần lớn ae sẽ nghĩ ngay đến một thứ gì đó tâm linh, tín ngưỡng, hay đạo đức, trong khi thực tế không phải vậy.
Gần đây tôi đã viết một bài về Đạo Đức Kinh dưới góc nhìn thiết kế kiến trúc hệ thống. Ae nào đọc bài đó rồi sẽ thấy Đạo Đức Kinh không hề mơ hồ, không tâm linh, không phải thứ để mấy ông thầy bói lôi ra phán số.
Nó là một triết lý cực kỳ thực dụng, có khả năng ứng dụng, để tạo ra kết quả trong đời thật.
Đa phần ae sợ học Đạo, sợ đọc triết, vì cho rằng nó xa rời thực tế. Nhưng nếu hiểu đúng, Đạo và triết có tính ứng dụng rất mạnh. Vì nó được rút ra bởi những bậc hiền nhân đã va đập với cuộc đời đủ nhiều, mới chốt lại được những thứ đó.
Nên nếu hiểu đúng tư tưởng mà Đạo truyền tải, ae có thể cải thiện đời sống của mình.
Để tôi đặt một cái khung cho ae dễ hình dung.
Thực tại mà ae chúng ta biết có 2 tầng.
-Tầng 1 tôi gọi là "mã nguồn". Là nơi chứa các quy luật vận hành. Cách mọi thứ thực sự chạy bên dưới: ngẫu nhiên, nhân quả, chọn lọc, tương tác, phản hồi, cấu trúc động...
-Tầng 2 là đời sống. Là nơi ae đang đứng. Đi làm, kiếm tiền, yêu ghét, vui, buồn, lo lắng, thắng, thua.
Phần lớn ae sẽ ngại học tầng 1. Vì nó có cảm giác xa rời tầng 2 mình sống. Đọc lên thấy mơ hồ, khó hiểu, không thấy ngay tác dụng. Nhưng tầng 1 lại là tầng quan trọng.
Vì nếu hiểu được tầng 1, ae sẽ tự biết cách phải sống ở tầng 2 ra sao. Cách sống thuận với cách mọi thứ thực sự vận hành, chứ không phải vùng vẫy ngược dòng rồi tự hỏi tại sao đời mình mãi không ổn.
Bài về Đạo Đức Kinh (như tôi đã viết) là về tầng 1. Là mã nguồn, bản thiết kế lớn của thực tại.
Còn bài về đạo Phật hôm nay, sẽ chủ yếu là về tầng 2.
Đa phần ae tìm hiểu đạo Phật sẽ tưởng nó là một thứ triết lý lớn về bản chất tối hậu, về tâm linh, linh hồn, kiếp sau.
Không.
Đạo Phật cũng có tầng 1 của nó (khi đào sâu). Nhưng cốt lõi mà cái Đức Phật thực sự dạy (cái mà ông dành 45 năm đi giảng) là một "bộ kỹ thuật để cải thiện đời sống ngay trong tầng 2."
Không phải triết học cao siêu để ngồi tranh luận.
Không phải tín ngưỡng để theo cho có niềm tin.
Không phải đạo đức để giữ cho có nề nếp.
Đạo Phật là về kỹ thuật vận hành tâm thức, giống cách cơ học vận hành cơ thể.
Bài này tôi viết là để làm rõ điều đó.
Rồi, hơi lan man quá, mời ae vào bài luôn.
---
Hồi còn trẻ, tôi (thằng Tiến 20 tuổi) nghĩ đơn giản lắm: cứ nhiều tiền là sẽ hạnh phúc. Thành công là có nhiều tiền. Nhiều tiền là thành công. Xong. Gọn như vậy thôi.
Mấy cái từ ngữ khó hiểu như vô thường, vô ngã, duyên khởi, vô vi... nghe cứ xàm xàm. Người này thì diễn giải thế này, người kia thì diễn giải thế kia.
Tôi đọc mấy cái đó càng nhiều càng mơ hồ, càng rối. Nhưng thôi, kệ. Đầu tôi hồi đó chỉ có kiếm tiền, không có chỗ cho mấy thứ đó.
Nhưng rồi có một thứ làm tôi thắc mắc mãi.
Tôi thấy có rất nhiều người xung quanh, những người đã rất thành công theo tiêu chuẩn đời thường (tiền nhiều, xe đẹp, có đủ thứ ae ta đang cố đuổi theo) tự nhiên đến một lúc nào đó, họ bắt đầu đi tìm về đạo.
Người thì học thiền. Người thì ngồi đọc Đạo. Người thì bỏ hết phố về núi ở ẩn. Người thì im lặng cả tháng đi mấy khóa tu dài ngày.
Tôi nhìn vào mà không hiểu. Họ đã có mọi thứ mà tôi đang cố đuổi theo. Vậy tại sao họ còn quay lại tìm mấy cái thứ mù mờ đó?
Nếu Đạo thật sự xàm như thằng Tiến 20 tuổi nghĩ, thì tại sao những người giỏi hơn tôi, đi xa hơn tôi, lại dành thời gian quý giá của họ cho nó?
Thắc mắc đó đeo đẳng tôi nhiều năm.
Cho đến một ngày, tôi đọc được một câu chuyện trong kinh Phật.
Đọc xong tôi ngồi im một lúc rất lâu.
Và lần đầu tiên, tôi bắt đầu cảm thấy mình thực sự có thể hiểu được Đạo. Giờ hãy để tôi kể cho ae nghe.
Câu chuyện này là về một người học trò của Đức Phật.
Ông này tu với Đức Phật được một thời gian thì đâm ra bức xúc. Vì thầy không chịu trả lời những câu hỏi mà ông cho là lớn nhất cuộc đời.
Ông đi tìm thầy, đặt tối hậu thư:
"Nếu thầy không trả lời mấy câu hỏi sau thì tôi bỏ tu."
Rồi ông đưa ra một loạt câu. Toàn những câu đắt giá:
- Vũ trụ có vô tận không? Có giới hạn không?
- Thế giới có vĩnh cửu hay không vĩnh cửu?
- Thân xác và linh hồn là một hay là hai?
- Sau khi chết, người giác ngộ còn tồn tại hay không? Hay vừa có vừa không? Hay không có cũng không không?
Ae đọc xong có thấy quen không? Hehe. Đây là những câu mà bất kỳ ai từng quan tâm đến triết học, đạo, tâm linh... đều sẽ từng hỏi đến. Cả tôi cũng vậy.
Nhưng Đức Phật không trả lời.
Ông chỉ kể lại một hình ảnh:
"Giả sử có một người bị trúng mũi tên tẩm độc. Bạn bè vội vàng gọi thầy thuốc đến. Nhưng người đó chặn tay thầy thuốc lại và bảo:
“Khoan. Tôi chưa muốn rút tên ra vội. Trước hết phải biết vài điều:
-Kẻ bắn tôi là người thuộc dòng họ nào? Đẳng cấp nào? Cao hay thấp? Da trắng hay da đen? Làng nào? Làm nghề gì?
-Cây cung vót từ gỗ gì? Dây cung làm bằng gân nai hay gân trâu?
-Mũi tên vót bằng loại tre nào? Mài bằng loại đá nào? Tẩm độc gì?
Đức Phật hỏi lại người học trò:
"Nếu người bị bắn cứ khăng khăng đòi biết hết những câu trả lời đó rồi mới cho rút tên, thì chuyện gì sẽ xảy ra?"
"Thì người đó sẽ chết, thưa thầy. Chết trước khi biết được câu trả lời."
Và đó là câu chuyện.
Ae thấy gì ở đây không?
Đức Phật không trả lời những câu hỏi siêu hình không phải vì ông không biết. Mà vì ông nhận ra một chuyện đơn giản hơn: biết được những câu đó thì mũi tên vẫn còn găm trong người.
Người ae đang bị mũi tên độc bắn trúng, cái cần làm đầu tiên không phải là nghiên cứu bản chất của mũi tên. Cái cần làm đầu tiên là “rút nó ra”.
Lý thuyết về mũi tên có thể học sau. Hoặc không cần học. Tuỳ.
Nhưng rút tên ra là việc không thể trì hoãn. Vì chất độc đang ngấm.
Đây là chỗ tôi nghĩ phần lớn ae, và cả thằng Tiến 20 tuổi ngày xưa, đã hiểu sai về đạo Phật.
Đạo Phật không phải hệ thống triết học cao siêu để ngồi tranh luận về "bản chất tối hậu của vũ trụ".
Cũng chẳng phải niềm tin tôn giáo để ae theo cho có đạo đức.
Nó là “quy trình xử lý khi bị tên độc bắn”.
Và phần lớn chúng ta đọc Đạo rồi ngồi hỏi nhau: “mũi tên này làm bằng gỗ gì?”
Đức Phật thì không dùng từ hoa mỹ để miêu tả mũi tên. Ông gọi thẳng nó là:
Khổ.
Mà cái từ "khổ" này cũng hay bị hiểu sai.
Người ta nghe "khổ" thì nghĩ ngay đến đau, đến buồn, đến đói rách, đến bệnh tật. Rồi bảo: "Tôi có khổ đâu, tôi đang ổn mà. Đạo Phật cho người khổ, không phải cho tôi."
Nhưng cái khổ mà Đức Phật nói đến rộng hơn nhiều.
Nó là cảm giác “bất toại nguyện” luôn âm ỉ trong ae, ngay cả những lúc ae đã có mọi thứ.
-Ae trade thắng một cú lớn. Vui vài ngày. Rồi lại thấy thiếu. Lệnh tiếp theo ae vào size to hơn. Vì vài ngày vui đó không đủ.
-Ae mua được cái xe ao ước. Vui được hai tuần. Rồi nhìn sang cái xe to hơn của người khác, lại thấy cái xe mình nhỏ.
-Ae được người yêu chiều. Vui một thời gian. Rồi lại lo mất, lại thấy thiếu một thứ gì đó ae cũng không gọi tên được.
Tôi hồi 20 tuổi cũng từng tin: chỉ cần nhiều tiền thì sẽ hạnh phúc. Giờ nghĩ lại mới thấy mình ngây thơ thế nào.
Nhưng điều buồn cười là (đến cả bây giờ nếu ae hỏi tôi), chắc tôi vẫn sẽ nói: thì chỉ cần có thêm X, thêm Y, thêm Z là sẽ ổn thôi.
X tiền. Y tình cảm. Z thành công.
Nhưng có thêm X rồi thì sẽ có X' to hơn đang chờ. Có thêm Y rồi thì sẽ có Y' tinh vi hơn. Cái “bất toại nguyện” không biến mất vì có thêm.
Đó chính là mũi tên độc.
Nó không tẩm loại độc giết ae tức thì. Nó tẩm độc âm ỉ. Làm ae chạy mãi cả đời mà không toại nguyện.
Nhưng tại sao mũi tên còn ở đó? Tại sao thêm X cũng không đủ? Cái gì đang giữ nó găm trong người ae?
Câu trả lời cho nó chính là cái phần mà hồi trẻ tôi nghe xong sẽ bảo "xàm":
Vô thường, vô ngã.
Nhưng ae đã theo tôi tới đây rồi thì chịu khó đọc nhé, đừng bảo xàm rồi bỏ đi. Vì ý nghĩa của chúng dễ hiểu lắm.
Vô thường nghĩa là: không có gì đứng yên. Tất cả đều thay đổi.
Cái xe ae mua rồi sẽ cũ, sẽ hỏng. Tiền ae có sẽ tiêu hết, sẽ mất giá. Người ae yêu sẽ thay đổi theo thời gian. Và chính ae cơ thể thay đổi từng ngày, cái tôi của ae bây giờ không còn là cái tôi 5 năm trước….
Cái này thực ra ae đều biết. Ai cũng biết. Nhưng biết về lý thuyết là một chuyện. Sống thật sự với ý thức vô thường là một chuyện hoàn toàn khác.
Phần lớn ae ta sống như thể mọi thứ sẽ kéo dài mãi. Nên khi nó mất đi, ae đau như bị phản bội. Như thể cuộc đời không công bằng. Trong khi cuộc đời chưa bao giờ hứa điều gì khác.
Còn Vô ngã thì tôi đã viết riêng hẳn hai bài về nó rồi. Nói ngắn gọn không có cái tôi cố định nào đứng sau mọi hành động của ae. Cái ae gọi là "tôi" chỉ là một quá trình đang chạy. Một con sóng đang dao động trong mặt nước…
Còn một khái niệm nữa Đức Phật đặt cạnh vô thường và vô ngã, mà thiếu nó thì hai cái trên cũng vô nghĩa:
“Duyên khởi.”
Tiếng Hán Việt của nó nghe thì nặng nề, nhưng ý thì rất gọn: cái này có vì cái kia có, không có gì tự sinh, mọi thứ là sản phẩm của một chuỗi điều kiện.
Ví dụ: Ae cay khi bị chê.
Ae nghĩ "mình cay vì thằng kia khốn nạn".
Không phải.
Cái thực tế làm ae cay là một chuỗi phức tạp:
thằng kia nói câu đó => tai ae nghe => não ae diễn giải thành "nó đang phủ nhận tôi" => trong khi ae có sẵn cái "tôi" cần được công nhận => cái "tôi" đó bị lung lay => cảm xúc cay mới nổi lên.
Mỗi khâu là một mắt xích.
Và ae sẽ thấy là chỉ cần cắt mắt xích "tôi cần được công nhận" thì cảm xúc cay sẽ không sinh ra được.
Mắt xích "thằng kia khốn nạn" thực ra ở rất xa.
Đức Phật cũng nói vậy, ông không bảo ae tha thứ thằng kia. Cũng không bảo nén cảm xúc xuống. Ông chỉ bảo: hãy nhìn vào sơ đồ chuỗi này, biết nó chạy như thế nào thì sẽ biết chỗ nào ngắt được.
Từ đó ông chỉ ra: chỉ cần ngắt đi mắt xích “tôi” trong chuỗi duyên khởi, thì khổ đau sẽ không thể sinh ra.
Điểm quan trọng ở đây tôi muốn ae thấy là vô thường, vô ngã, duyên khởi không phải "chân lý triết học cao siêu" Đức Phật bày ra cho ae suy ngẫm.
Chúng là “lý do tại sao mũi tên độc còn bị cắm vào người ae”.
Ae bám vào cái xe - nó cũ đi ae khổ.
Ae bám vào tiền - mất tiền ae khổ.
Ae bám vào người - người đổi ae khổ.
Ae bám vào "tôi giỏi" - lần sai ae khổ gấp đôi, vì đã đụng vào "cái tôi" chứ không đụng vào việc.
Mỗi cái bám đó là một cách ae tự cắm thêm tên độc vào chính mình.
Vô thường + vô ngã + duyên khởi là cái ae cần “thấy” để bớt bám. Bớt bám thì mũi tên tự nới lỏng rồi rơi ra.
Đây chính là kỹ thuật vận hành, không phải triết học.
---
Mà ae nghe tới đây có thể vẫn thấy mơ hồ. Tôi cũng vậy, đọc kinh hoài không thấm. Gần đây mới vỡ ra, không phải từ sách, mà từ hai đứa con tôi và một cái system tôi đang build cho thằng AI.
Nhà tôi có hai đứa sinh đôi. Cùng bố mẹ, cùng bữa cơm, cùng bộ gene gần y hệt. Vậy mà càng lớn càng khác. Một đứa thấy gì cũng thử, một đứa nhìn kỹ ba lần mới đi. Một đứa ồn ào vui nhộn, một đứa lặng lẽ quan sát. Hỏi cùng một câu, hai đứa trả lời như hai người lạ.
Chúng nó có gần như cùng một bộ gene. Nhưng không phải cùng một người.
Vậy là cái định hình mỗi đứa không nằm ở DNA (giống nhau), không nằm ở môi trường (giống nhau).
Mà nằm ở “dòng chảy”, chuỗi khoảnh khắc mỗi đứa đi qua, mỗi lần một chút khác.
Cuối cùng thành hai người.
Cái đó tôi cũng thấy rõ hơn nữa khi build "hệ thống bộ não" cho thằng AI. Cùng một model, cùng trọng số bên trong. Khi tôi nhét wiki về tôi vào, nó trả lời một kiểu - giống người hiểu tôi. Khi tôi không nhét, nó trả lời một kiểu khác, như AI chung chung trên mạng.
Từ quá trình này tôi mới thấy: Danh tính một người hay đầu ra của thuật toán nó không nằm ở bên trong, cũng không nằm ở context bên ngoài. Nó nằm ở chỗ hai cái phải gặp nhau.
Đó chính là duyên khởi.
---
Nhưng làm sao để mọi người đều “thấy” được những khái niệm đó nếu không có được trải nghiệm như tôi bên trên?
Đức Phật đã đặt ra câu hỏi này và đóng gói toàn bộ cách thức để thấy trong 4 câu ông gọi là Tứ Diệu Đế.
Nó chính là quy trình để gỡ tên độc.
Ae nào từng debug một hệ thống code phức tạp sẽ thấy Tứ Diệu Đế quen thuộc một cách lạ lùng, nó là một quy trình:
1. Xác nhận có lỗi- khổ có thật. Đừng chối.
2. Tìm nguyên nhân gốc - khổ từ đâu. Đức Phật trả lời: từ cái bám chấp vào ngã và thường (những thứ bất biến không tồn tại).
3. Xác nhận có thể sửa - khổ có thể hết. Bỏ bám chấp vào sự bất biến.
4. Cách sửa cụ thể - chính là Bát Chánh Đạo.
Và cách sửa này cũng bị nhiều người hiểu sai. Người ta thường học Bát Chánh Đạo (Chánh kiến, Chánh tư duy, Chánh ngữ, Chánh nghiệp, Chánh mạng, Chánh tinh tấn, Chánh niệm, Chánh định) như danh sách 8 điều đạo đức phải giữ. Kiểu mười điều răn bên Kito giáo.
Không phải.
Nó là 8 khía cạnh của cùng một việc:
“Vận hành trong đời sống làm sao cho đừng tự cắm thêm mũi tên vào chính mình”.
- Nói dối nhiều => sống trong sợ hãi bị phát hiện => tự thêm tên.
- Làm hại người khác => sống trong cảnh giác phòng trả thù => tự thêm tên.
- Bám chấp cực đoan vào tiền => sống trong lo âu mất tiền => tự thêm tên.
Đây là “sơ đồ vận hành của tâm, không phải đạo đức”.
Nó không phải là ae "phải sống tốt" theo tiêu chuẩn xã hội nào đó. Mà vì nếu ae sống ngược lại (nói dối, làm hại, bám chấp, mê muội) ae đang tự tẩm thêm thuốc độc vào mũi tên đang găm sẵn trong người.
Đến đây, ae có lẽ đã thấy hết sơ đồ và quy trình rồi? Nhưng đó vẫn chưa phải là hết, vì có một câu hỏi tự nhiên sẽ nảy sinh: ok, rút tên ra rồi thì sao nữa?
Đa số ae sẽ tự điền vào là lên thiên đàng, được phong thánh, đến cõi an lạc vĩnh hằng - tức một chỗ nào đó đẹp đẽ chờ người tu tập thành công.
Sai.
Đó là sự hiểu lầm cơ bản về khái niệm Niết Bàn.
Tiếng Pali của nó là nibbāna. Nghĩa gốc không phải "lên thiên đàng", không phải "đến đâu", không phải "thành Phật".
Nó nghĩa là: “tắt lửa”.
Tắt cái gì?
Tắt 3 cái lửa âm ỉ trong ae mà Đức Phật gọi là tham, sân, si.
Tắt cái lửa muốn-có-thêm.
Tắt cái lửa chống-lại-cái-mình-không-thích.
Tắt cái lửa không-thấy-rõ-mọi-thứ-đang-vận-hành-ra-sao.
Tắt lửa thì rõ ràng là không cần đi đâu cả. Không cần trở thành ai. Chỉ là “không còn cháy”.
Nó là cùng một hình ảnh với mũi tên độc ở bài này.
Đầu bài: ae đang bị găm tên độc vào người.
Cuối bài: ae biết cách rút tên xong, không phải lên cõi ta bà nào đó, chỉ là không còn bị găm.
Đây là mục đích của Đức Phật khi giảng Đạo.
Ông không hứa thêm cho ae thứ gì ae chưa có. Ông chỉ giúp lấy bớt đi thứ ae đã có sẵn - mũi tên độc trong người.
Mọi tôn giáo đều bán cho ae một cõi để đến, một thứ để có, một danh tính để trở thành. Còn Đạo Phật thì chỉ bán cho ae một kỹ thuật đơn giản:
“Rút tên độc.”
Đến đây ae đã hiểu rõ về Đạo Phật rồi chứ?
Nó là một quy trình sửa lỗi trong tầng 2 của đời sống.
Từ chẩn đoán mũi tên đang găm, đến cơ chế giữ nó ở đó, đến bằng chứng đời thường nó đang xảy ra trong nhà ae, đến quy trình rút, và cuối cùng là cái còn lại sau khi rút xong.
Tất cả đều là kỹ thuật vận hành.
Không có một câu giáo điều mơ hồ nào trong toàn bộ chuỗi đó.
---
Tôi mở bài này bằng một thắc mắc: tại sao nhiều người rất thành công lại quay về với Đạo? Bây giờ tôi (và mong rằng cả ae) đã có câu trả lời cho chính mình:
Vì họ đã đi đủ xa để nhận ra cái mà Đức Phật đã nhìn thấy 2500 năm trước: "thành công vật chất không rút được mũi tên”.
Có nhiều tiền - vẫn bất toại nguyện.
Có thành tựu -vẫn lo sợ mất nó.
Được người ta khen - vẫn khổ khi bị chê.
Được người yêu chiều - vẫn sợ mất người yêu.
Mũi tên vẫn găm. Chất độc vẫn âm ỉ.
Thằng Tiến 20 tuổi không hiểu chỗ này. Vì nó còn đang trên đường đi đến cái đích hư ảo nó tự đặt.
Nó nghĩ đến được đích thì khổ sẽ biến mất.
Nhưng người đã đến đích rồi, họ biết khổ sẽ chẳng đi đâu cả.
Vậy nên, họ quay lại tìm cái mà đáng lẽ họ đã cần học từ đầu:
"Kỹ thuật rút tên độc."
Comments
Post a Comment