CÓ BAO NHIÊU TIỀN THÌ TỰ DO TÀI CHÍNH?


Hello ae,
Nay tôi muốn tiếp tục viết về cấu trúc tài chính cá nhân. Cụ thể là về khái niệm tự do tài chính.
Một thứ nghe quen thuộc, nhưng không phải ai cũng hiểu nó thực sự là như thế nào trong đời sống thật.
Phần lớn mọi người thường tin rằng, tự do tài chính là khi đạt tới một con số tài sản nào đó.
1 triệu đô. 5 triệu đô. 10 triệu đô.
Họ nghĩ rằng khi tổng tài sản chạm tới mốc đó, họ có thể nghỉ ngơi, không cần làm việc.
Điều đó đúng. Nhưng chỉ là bề nổi.
Nếu ae vẫn nghĩ tự do tài chính chỉ đơn thuần là sở hữu thật nhiều tài sản, thì ae mới chỉ nhìn thấy một nửa của bức tranh.

Tôi có một người chú.
Ông ấy có một căn nhà cũ trong ngõ phố cổ Hà Nội, vì ngõ và nhà khá nhỏ nên không tách ra cho thuê được, nhưng ngôi nhà vẫn có định giá hơn 20 tỷ, là di sản cha mẹ để lại.
Cả gia đình chú ấy vẫn sống ở đó. Thu nhập hàng tháng gói gọn trong 15 triệu tiền lương hưu.

Tôi cũng có một thằng bạn, năm nay hơn 30 tuổi.
Nó không có bất động sản, không sở hữu cổ phiếu, cũng không có khoản tích lũy đáng kể.
Nhưng nó có vài kênh Youtube/Tiktok, cùng một hệ thống affiliate, đều đặn mang về hơn 5.000 USD mỗi tháng sau thuế.
Nó thuê nhà. Mua bảo hiểm đầy đủ cho cả gia đình. Và sống khá thoải mái.

Theo ae, ai trong hai người này đang “tự do tài chính” hơn?
Câu trả lời rất rõ.
Không phải người chú có căn nhà 20 tỷ. Mà là thằng bạn tôi, người có dòng tiền 5.000 USD mỗi tháng đều đặn.

Đó chính là sự thật mà rất ít người nói với ae:
"Tự do tài chính,
không nằm ở việc sở hữu bao nhiêu tài sản.
Mà nằm ở việc có bao nhiêu dòng tiền chảy vào túi mỗi tháng."
Trong đời sống thực, thứ nuôi sống chúng ta không phải “giá tài sản”. Mà là "dòng tiền".
Giá cả chỉ là bề nổi, phản ánh kỳ vọng về dòng tiền trong tương lai.
Một căn nhà 20 tỷ không tạo ra tiền, không lấy ra tiêu được, thì về bản chất chỉ là một khối giá trị bị đóng băng.
Nó nhìn rất giàu. Nhưng không nuôi được cuộc sống.
Ngược lại, một hệ thống tạo ra 5.000 USD mỗi tháng (dù không được định giá trên sổ sách) lại chính là một tài sản thật sự.

Ae có nhớ tôi từng viết trong một bài viết trước đây rằng: Đầu tư là "mua tài sản tạo ra dòng tiền" không?
Câu đó không chỉ áp dụng vào thị trường. Nó áp dụng cho cả cuộc đời, cho cấu trúc tài chính cá nhân.
Nhiều ae luôn nghĩ rằng để giàu có, thì phải mua cái này cái kia. Nhà, đất, cổ phiếu, hay thậm chí là coin.
Nhưng sự thật thì cái gốc của sự giàu có không phải là về việc "tích trữ thật nhiều tài sản."
Mà cái gốc là "xây dựng hệ thống tạo ra tiền".
Và điều đó sẽ không chỉ đến từ các loại tài sản vật lý (những thứ có "giá" trên sổ sách).
Mà còn đến từ những thứ "ẩn" sâu hơn ở bên dưới.
Kỹ năng.
Kiến thức.
Bản quyền.
Thương hiệu.
Hệ thống kinh doanh.
Sản phẩm số....
Chúng cũng là những tài sản. Thậm chí còn là loại tài sản tốt nhất.
Đây chính là lý do mà rất nhiều tỷ phú nói rằng, khoản đầu tư sinh lời lớn nhất là "đầu tư vào chính mình."
Vì khi chúng ta nâng cấp được năng lực bản thân, thì chúng ta có thể dễ dàng xây được những “cỗ máy dòng tiền”.

Tôi biết đến đây sẽ có vài ae phản biện lại câu chuyện tôi vừa kể, ae sẽ nói:
“Ông chú bên trên hoàn toàn có thể bán căn nhà rồi sống thảnh thơi đến hết đời.”
Nghe có vẻ hợp lý.
Nhưng tôi xin hỏi ngược lại ae:
Thực tế thì có bao nhiêu người làm được vậy?
Bao nhiêu người dám bán căn nhà duy nhất mình đang sống để tiêu?
Người Việt luôn có xu hướng ôm chặt tài sản, đặc biệt là đất đai.
“Giữ đất là giữ giá trị.”
“Để lại cho con cháu.”
“Đất sẽ còn tăng mãi.”
Đó là những tư tưởng giữ họ "sống nghèo" ngay trên những khối tài sản khổng lồ.
Nhưng để công bằng, giờ tôi cứ giả sử là họ dám bán nhà thật đi.
Thì như vậy có thực sự khiến họ đạt được tự do? Tôi chắc rằng là không.
Bởi vì họ chưa từng cầm số tiền lớn, nên hầu hết sẽ không biết cách vận hành dòng tiền. Không có kỹ năng tái đầu tư, quản lý tài chính cá nhân.
Họ dễ bị lừa. Dễ đầu tư sai. Vung tay quá trán.
Chỉ cần một biến cố, bệnh tật, khủng hoảng, lạm phát,… là mọi thứ có thể tan biến trong vài năm.
Nếu một người phải bán tài sản duy nhất của mình rồi tiêu dần để sống, thì bản chất vẫn chỉ là chuyển đổi tài sản thành dòng tiền, nhưng dòng tiền đó lại không ổn định và hao hụt dần theo thời gian. Giống như đốt gỗ để sưởi ấm, thoải mái đấy, nhưng rồi cũng sẽ hết.
Rất nhiều người làm việc chăm chỉ cả đời chỉ để xây một căn nhà to, gom thật nhiều vàng, nhiều đất. Những cuối cùng, lại không dám tiêu, không dám nghỉ, và cũng không nâng cao được chất lượng cuộc sống.
Họ giàu thật đấy.
Nhưng không tự do.
Nói như vậy không có nghĩa là tôi phản đối việc tích lũy tài sản, bởi các loại tài sản cứng như đất hay vàng là những pháo đài chống lạm phát tuyệt vời.
Chỉ là tôi tin rằng:
"Nếu muốn đạt tự do tài chính một cách vững vàng/trọn vẹn, thì tích luỹ tài sản nên là việc làm sau cùng.
Cái gốc thực sự để bắt đầu là sở hữu được hệ thống sinh dòng tiền ổn định."

Một người có thể chưa có tài sản gì đáng kể, nhưng nếu thiết kế được “một hệ thống sản sinh dòng tiền” không phụ thuộc vào cá nhân (bản quyền, thương hiệu, sản phẩm số, affiliate, traffic…),
thì vẫn có thể trở nên tự do.

Đối với tôi, tự do tài chính là khi có thể ngồi thảnh thơi vào một sáng thứ Hai, uống cà phê đọc sách, và biết rằng dù hôm nay không làm gì cả, tiền vẫn đang đều đặn chảy về tài khoản.
Không phải là sở hữu 10 tỷ, 50 tỷ hay 100 tỷ. Mà là sở hữu một "cấu trúc dòng tiền bền vững",
không phụ thuộc vào việc tôi phải có mặt,
có thể tồn tại trong nhiều năm, vượt quá nhu cầu sống.
Chỉ vậy thôi.
Nhưng không phải ai cũng nhìn thấy.

Comments