Và xin phép nói thẳng luôn nhé ae: làm quái gì có cái gọi là “kiến thức của tao!”
Kiến thức nó không phải là con gà, con lợn để ae nuôi trong chuồng rồi ghi tên lên nó. Kiến thức giống sóng vô tuyến/wifi hơn.
Mà sóng thì như ae đã biết, bay ầm ầm 24/7 ngoài kia.
Ae nào có cái điện thoại xịn, bắt đúng tần số, thì vào mạng.
Ae nào điện thoại cùi, sóng yếu thì bảo: “Mạng lag vl”.
Tôi viết bài và chia sẻ, thực ra chả phải vì tôi thông minh hay giỏi hơn ai. Tôi chỉ là thằng may mắn được ngồi yên đủ lâu để tắt bớt mấy tiếng ồn trong đầu, rồi tự nhiên bắt được vài làn sóng lạ lạ. Xong ngồi không chán quá chả biết làm gì thì tôi mới đi “dịch sóng ra tiếng người.”
Vũ trụ thì chỉ nói bằng im lặng, bằng các mối liên kết ngầm. Bằng mấy thứ khô khan như xác suất, chọn lọc, ngẫu nhiên, vô thường, vô ngã, sinh/diệt. Còn tôi thì đơn giản là dịch nó sang tiếng mấy ông quán nhậu cho ae dễ nuốt. Lấy ví dụ đời thường, tâm sự với ae, thi thoảng chửi thề, nói tục tí, kèm vài câu mỉa mai cho tỉnh,.. thế là thành bài viết.
Nên có một vài ae hỏi tôi:
“Người ta copy y xì bài anh không ghi nguồn, anh không tức ạ?”
Tức sao được, vì tôi có mất gì đâu.
Người ta copy nghĩa là sao?
Nghĩa là họ đã bắt được đúng tần số, thế là tốt. Vì mục đích của tôi là chuyển mấy cái tần số khó nuốt thành tần số dễ hơn mà.
Còn một số ae khác đọc bài mà thấy nhảm, thấy khó chịu, thấy “thằng này nói liên thiên” thì cũng đúng thôi, bởi vì họ chưa bắt đúng tần số. Sóng thì lúc nào cũng ở đó, chỉ là điện thoại của họ chưa bắt được.
Cái phổ biến nhất tôi thấy trên mạng bây giờ là nhiều người rất sợ “mất chất xám”, sợ bị đạo văn, cướp ý tưởng. Nhưng nói thật với ae nhé: thời đại bây giờ, kiến thức gần như đã nằm hết trong AI rồi, ae chỉ cần biết đặt câu hỏi đúng là truy xuất ra được.
Chỉ khi ae nghĩ cái đó là cái cái duy nhất ae mới có thì ae mới sợ mất. Trong khi, kiến thức ae học được là nhờ quá trình tương tác đúc kết từ vũ trụ, từ các mối liên kết trong quá trình học tập nghiên cứu của rất nhiều người khác, chứ ae đâu thể đứng độc lập một mình mà phát minh ra, đúng không?
Vậy nên, nếu ae coi mình chỉ là cái ăng ten tạm thời đang học kiến thức từ thế giới thông qua sóng, thì ae chỉ làm đúng một việc là bắt sóng xong rồi truyền đi. Hôm nay tôi viết một ý tưởng, ngày mai có người khác viết về nó hay hơn, ngày kia lại có người khác nữa viết hay hơn nữa. Thế là sóng lan truyền.
Bình thường, tự nhiên, thuận đạo, đúng quy luật.
Nên ae nào copy bài tôi, hoặc viết lại ý tôi theo cách của ae, cứ thoải mái nhé. Nếu nó giúp thêm được một người tỉnh ra chút, thì coi như tôi làm tròn vai “cái cột thu phát sóng đầu tiên.”
Còn ai vẫn thích tranh nhau xem “ai là tác giả”, “ai nghĩ ra trước”, “ai mới là gốc”… thì kệ, ai mà chẳng có giai đoạn đó. Tôi ngày xưa cũng vậy thôi.
Nhưng rồi cũng sẽ đến lúc nào đó, tự nhiên con người sẽ hiểu: “Không có kiến thức (và cũng chẳng có cái gì trên đời này) là thực sự của mình cả.”
Comments
Post a Comment